Về phương nam những mùa trăng lạnh

Hương đất lành thấm giọt phù sa

Sông trôi một dải ngọc ngà

Hạc kêu phi xứ, mấy là nhớ thương.

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tuyết đắng



Quét cho sạch tuyết mùa đông
Để tia nắng lang thang vào đất
Đất ủ rũ
Nhìn mây quầng tụ
Gió đưa mây
Những hoa nắng ngang trời
Đẹp biết bao một khắc chuyển dời
Khi đông tàn, tuyết cũng tan đi mãi.
Màu tuyết đã nhạt phai
Nhưng mùi tuyết
Còn u sầu trên đất.
Trời xuân tuy có hoa có mật
Nhưng quên sao cơn lệ đêm qua
Đang tha thiết
Bỗng nhạt nhòa
Khi mùa đông chia tay với tuyết
Mượn tay gió
Thổi lời từ biệt
Ào ạt từng cơn
Tung bụi tuyết trắng ngần
Ngổn ngang đêm lạnh.
Mùi tuyết đắng
Bồi hồi chào nắng
Đất ngẩn ngơ, thức giấc lặng nghe
Nghe tiếng chim vỗ nhẹ trời xa
Nghe tiếng ong rạo rực chờ hoa
Nghe cánh lá vẫy rơi sương lạnh
Sương run rẩy
Tìm vào men đất
Đất ấm nồng còn nhớ chuyện đã qua
Nhớ nước mắt bên thềm
Đắng cay mùi tuyết.
Trái tim ai
Đang thổn thức tìm đông
Chạy trốn mùa xuân
Lần vào quá khứ
Khóa mình trong cơn lạnh bùi ngùi
Từng nhịp đan nhau
Nhức nhối và quặn đau
Mỏi mệt và mải miết
Khi tình yêu theo dấu mùa đông
Khi mùa đông chia tay với tuyết
Khi xuân về quét sạch tuyết và đông
Còn lại gì nơi ánh nắng ngập phòng
Biết tìm đâu
Mùa đông ấm áp
Biết tìm đâu
Một nửa đã vỡ tan
Mảnh ghép nào chắp nối trái tim
Tình yêu nào đẹp hơn tình yêu cũ
Xuân đến
Chẳng lau khô đôi mắt
Nắng đến
Chỉ thấy nắng giăng sầu
Sầu lạnh như trời đông
Sầu mang mùi tuyết
Sầu xót xa
Ép nước mắt tràn mi
Biết đến bao giờ
Sầu hết triền miên?
Biết đến bao giờ
Phai nhạt…?

(Tháng 11/2011)
 Buồn vô cùng, buồn vô cùng...Tuyết trong lòng cũng đắng và xiết đau như thế vậy....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét